Entry for February 29, 2008
Posted in Blog on 02/29/2008 03:14 sáng by adminBức ảnh hôn ông già Noel Mạc Can này bé Thuận phòng số 5 rất thích. Bé đã xin cô Oanh từ ngày được nhìn thấy bức ảnh đăng ở trang nhất báo Tuổi Trẻ (23-12-2007).
Lần nào vào bệnh viện mới sực nhớ là còn nợ bé Thuận bức ảnh. Toàn dặn lòng về tòa soạn sẽ liên lạc ngay với tác giả để xin cho bé. Bằng ấy tháng ngày mà vẫn không thực hiện cho bé… Lần nào bé Thuận cũng nhắc trong sự tha thiết.
Chiều 27-2, bé khóc trong đau đớn. Nhìn bé mà quặn lòng. Thời gian gấp rút không cho phép nán lại với bé lâu. Chỉ kịp nghe nhắc cái ảnh con chụp với ông già noel…
Sáng 28-2, việc đầu tiên vào tòa soạn là xin ngay bức ảnh cho bé. Định bụng chiều xong việc sẽ đưa ra tiệm hình rọi và ép gỗ thật đẹp tặng bé…
15 giờ, mẹ Thuận alo: ” Bé Thuận mất rồi. Bé mất lúc 14 giờ. Vẫn nhắc tấm hình chụp với ông già Noel Mạc Can…”.
Sao mà nhanh quá, đột ngột quá.
Vô nghĩa… vô nghĩa rồi Oanh ơi.
Ngày mai, bé sẽ có bức ảnh, nhưng bé không còn được mĩm cười ngắm nhìn nó nữa.
Chẳng thể tha thứ cho tôi, một lời hứa trong tầm tay mà không thực hiện được. Không được đổ lỗi cho sự bận bịu, tất bật.
Tối, đến nhà bé. Ngôi nhà hơn 8m2 không để vừa cổ quan tài. Ba mẹ bé cùng là công nhân vệ sinh quét rác.
Má của bé vẫn còn ấm. Hôn lên trán bé trước giờ liệm mà không dám xin lời tha thứ. “Hãy cứ để lỗi lầm thất hứa ấy đi mãi theo cô Oanh bé Thuận nhé. Cô Oanh đáng trách quá”
Mẹ Thuận kể bé đi rồi nhưng hoài vẫn không chịu nhắm mắt. Mọi người hỏi xem coi còn ai hứa với bé điều gì chưa thực hiện không? Mẹ Thuận nghĩ mãi, nhớ đến bức ảnh và truy tìm số điện thoại của người thất hứa… 17 giờ, bức ảnh được chỉnh sửa, chép vào USB đưa ra tiệm làm – bé Thuận nhắm mắt…
…………..
Đối với các bé, tôi luôn muộn màng!
……………….
Em à!
Hãy đón thêm một em bé nữa về đến cõi thần tiên bình yên, em nhé
Nơi đó sẽ không còn bệnh tật, đớn đau.




