Archive for Tháng Mười Một, 2008

NHỮNG QUẢ BÓNG MANG HÌNH TRÁI TIM

Hôm nay, 29/11, bệnh viện Ung Bướu lại được một dịp chộn rộn với các bệnh nhi. Thêm một ngày đặc biệt của các bé : cuộc giao lưu với tuyển thủ quốc gia Việt Nam. Không những chỉ các bệnh nhi háo hức, mà những tình nguyện viên như tôi cũng nôn nao không kém.

Sân vận động Thành Long hôm nay được đón những nhân vật đáng yêu, các bệnh nhi được hóa thân thành các cầu thủ nhí. Sau vài phút tập luyện, các tuyển thủ chạy đến khán đài, hòa vào dòng cầu thủ nhí. Một lúc sau, bên cạnh mỗi cầu thủ nhí là một “cầu thủ hết nhí”. Ngạc nhiên đầu tiên của tôi là sự thân thiện của các cầu thủ, những cái bắt tay, ôm hôn như phá vỡ khoảng cách của sự nổi tiếng và bệnh tật.

Khi phóng viên Tố Oanh kể về bức tranh mà bé Nam đã vẽ tặng đội bóng mặc dù không còn nhìn thấy ánh sáng, tôi thấy được đôi mắt đỏ vì xúc động của một cầu thủ. Tấm lòng của bệnh nhi đã làm anh lay động.

Đã lâu lắm rồi các bệnh nhi mới được tung hoành ở không gian rộng lớn thế này. Thủ môn Hồng Sơn hôm nay được một thử thách mới: cản bóng bằng chân. Các bé lần lượt sút bóng, thủ môn khéo léo “cản bóng hụt”. Từng trái bóng lăn vào khung thành. Vậy là thủ môn đã đem đến nụ cười cho các bé rồi. Ghi bàn với anh Hồng Sơn đâu phải dễ.

Cô bé Thiên Ý xinh xắn được hết cầu thủ này nựng đến cầu thủ khác bồng, bé lanh lợi nhớ tên các cầu thủ.” Con chúc các cầu thủ ghi được….được..nhiều…ah..nhiều bàn thắng”. Mọi người cười ồ khi nghe bé cà lăm một cách đáng yêu và ngây thơ.

Buổi giao lưu kết thúc bằng tấm ảnh tập thể các tuyển thủ cõng bệnh nhi trên lưng, tình cảm và ngọt ngào như một gia đình. Đến giờ tập luyện nhưng thủ môn Đức Cường vẫn ôm bé Minh Nam, bàn tay bé xíu của em đang cố nhận diện khuôn mặt của anh.

- Em nhớ khuôn mặt anh Cường chưa?

- Dạ nhớ rồi. Em sẽ vẽ anh Cường.

- Vậy nhớ vẽ cho anh Cường đôi găng tay để anh chụp bóng nha.

Cầu thủ Tấn Tài cũng tranh thủ vài phút:

- Anh cũng ở Khánh Hòa, khi nào Nam về quê nhớ liên lạc với anh nha.

- Dạ. Mấy anh ghi bàn để chiến thắng nha.

Các cầu thủ lại vào sân tập luyện sau ba mươi phút giao lưu cũng là ba mươi phút sẻ chia tình yêu thương ấm lòng, ba mươi phút vô giá trong cuộc sống ngắn ngủi của bệnh nhi và là ba mươi phút ngọt ngào của tình nhân ái. Các bệnh nhi ra về với trái bóng mang chữ kí của tuyển thủ quốc gia Việt Nam, và đặc biệt là trong trái bóng ấy còn mang theo trái tim cầu thủ.

(Entry trên blog TNV LOVE WIND)

- Các cầu thủ tặng 30 triệu đồng giúp bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn.

- Liên đoàn bóng đá tặng khoa Nhi bệnh viện Ung bướu 1 tivi 21 inch để các bé và phụ huynh có thêm phương tiện giải trí.

Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE! Host unlimited photos at slide.com for FREE!

 

CHƯƠNG TRÌNH GIAO LƯU VỚI TUYỂN THỦ BÓNG ĐÁ VN

Thời gian: Chiều ngày 29-11-2008
Địa điểm: Sân vận động Thành Long

13h30: Khởi hành tại bệnh viện Ung bướu (xe đón tại sân bệnh viện)

15h: Các bé và cầu thủ tập trung giữa sân bóng (hình chữ u)

15h-15h10: Xem cầu thủ biểu diễn kỹ thuật tưng bóng, dẫn bóng

15h10 – 15h20: Chơi bóng cùng cầu thủ (chia thành 2-3 nhóm nhỏ)

15h20 – 15h25: Giới thiệu câu chuyện của các bé, hát cùng cầu thủ (tập trung hình chữ U)

15h25 – 15h30:

+ Cầu thủ tặng quà cho các bé

+ Liên đoàn bóng đá tặng ti vi cho khoa nhi bệnh viện Ung bướu.

+ Các bé tặng hoa, quà kỷ niệm cho huấn luyện viên, cầu thủ.

15h30 – 16h30: Xem cầu thủ tập bóng trên khán đài

16h30 – 17h15: Dùng cơm chiều tại sân vận động

17h15: khởi hành trở về bệnh viện.

Các bạn TNV tham gia đưa bé đi nhớ có mặt tại BVUB đúng giờ hen.

———————

Trước buổi giao lưu của bệnh nhi ung thư với đội tuyển Bóng đá VN:

Bóng đã “lăn” vào phòng bệnh

TT – Mấy ngày qua các bệnh nhi mê bóng đá ở khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM chộn rộn, mong ngày được giao lưu với các cầu thủ đến thật mau. Các bệnh nhi thống nhất ngày gặp gỡ sẽ tặng các cầu thủ một món quà ý nghĩa do chính mình làm.

Các bệnh nhi viết tên cầu thủ trên nhụy hoa hướng dương để làm món quà tinh thần cho các tuyển thủ – Ảnh: Tố Oanh

Hoa và thiệp

Thế là chiều 26-11, trên những mẩu giấy cỡ 6×6cm cùng với bút màu, các bệnh nhi vẽ tranh làm thiệp. Thiệp sinh động với hình cầu thủ, quả bóng, khung thành, sân cỏ… Bên trong thiệp, bệnh nhi Mai Bình Phương – phòng 8 – viết: “Thương chúc các chú đá thật hay, thật đẹp, ghi thật nhiều bàn thắng nhé”… Chiều 28-11, những cánh hoa hướng dương bằng giấy làm xong được Minh, Vũ, Việt viết tên từng cầu thủ vào nhụy. Hoa nào viết xấu, sai chính tả, các bé lựa ra viết lại. Từng tấm thiệp được đục lỗ treo vào cành hoa.

Bức tranh đặc biệt

Là một trong những bệnh nhi có năng khiếu vẽ tranh, Dương Minh Nam – 9 tuổi, phòng 4 – một năm qua ở bệnh viện vẽ rất nhiều tranh. Từ ngày tế bào ung thư di căn, cướp đi ánh sáng đôi mắt, Nam không vẽ nữa, thu mình trong bóng tối.

Chiều 28-11, Nam nói : “Em muốn vẽ tranh tặng các anh cầu thủ”. Bàn tay của tình nguyện viên Kiều Trang đã cầm lấy tay Nam. Bàn tay nhỏ xíu vẫn còn giữ ven truyền thuốc của Nam lần mò trang giấy, định vị trí cho các chi tiết trong tranh: “Trước hết em muốn vẽ khung thành, vẽ thêm ba cầu thủ nữa…”. Được cầm lại bút màu vẽ, nụ cười Nam rạng ngời như quên bệnh tật. “Cầu thủ áo số 10, 7, 9 nha” – Nam chọn. “Còn quả bóng để ở chân cầu thủ nào?” – tình nguyện viên hỏi. “Các anh đá thắng mà, quả bóng ở trong khung thành, đang tung ở giữa lưới đó chị” – Nam cười. “Còn màu nền của tranh, em chọn màu nào?”. “Là màu xanh cỏ của sân bóng”… Bình thường tốc độ vẽ tranh của Nam rất nhanh (chừng 20 phút là xong một tranh đẹp). Hôm nay, Nam vẽ với đôi mắt giấu sau cặp kính đen… mất hơn 60 phút mới hoàn thành bức tranh đặc biệt.

Lan tỏa

“Nguyễn Minh Phương, Phùng Công Minh, Dương Hồng Sơn, Lê Công Vinh…” – Huỳnh Tấn Vũ thạo tên, nhận diện được từng cầu thủ, thủ môn của đội tuyển qua ảnh chụp. Hóa ra cậu bé đã không bỏ sót trận nào của đội tuyển mỗi khi khỏe một chút.

Danh sách bệnh nhi đi dự giao lưu đã gút, nhưng giờ chót Nguyễn Tấn Việt, 9 tuổi, phòng 1: “ Em mới vừa truyền thuốc 7 ngày 7 đêm xong. Hôm nay em khỏe rồi, cho em đi gặp cầu thủ với”. Hay: “Nhớ chờ bé Đức Mạnh phòng 5 nha. Bé đang được bác sĩ cho về phép, mai bé sẽ từ Bình Phước lên đi cùng”… Hôm nhận thông tin sẽ có cuộc giao lưu, bác sĩ Trần Chánh Khương – nguyên trưởng khoa nhi Bệnh viện Ung bướu – thật vui: “Buổi này sẽ tăng thêm tinh thần sống cho bệnh nhi nhiều đây. Bữa đó tôi sẽ là một cầu thủ luôn”.

Có một quả bóng vô hình đã lăn vào các phòng bệnh. Lan tỏa không khí háo hức, như làm ấm hơn những ngày vào đông ở bệnh viện. font>

TỐ OANH (Tuổi Trẻ 29-11-2008)

 

5 phút gặp cầu thủ

Em à!

Chỉ còn 2 ngày nữa thôi các bé sẽ có cuộc giao lưu 30 phút với cầu thủ đội tuyển quốc gia ngay trên sân bóng. Thấy ngầu chưa? Câu chuyện của các bé đang ngày càng được nhiều người ngoài xã hội biết đến và quan tâm, chia sẻ phải không em.

Làm sao để các bé và cầu thủ có được thông tin với nhau trước khi gặp gỡ?

Chiều 27-11, tại sân vận động Thành Long, huấn luyện viên trưởng Calisto đã dành 5 phút trước giờ tập bóng của đội tuyển quốc gia để chương trình “Ước mơ của Thúy” tiếp xúc với ông và cầu thủ. Giờ giấc thật nghiêm ngặt, không thể lố hơn.

5 phút nói gì đây để câu chuyện của các bé có thể làm rung động trái tim cầu thủ? Thêm một thử thách nữa cho chị.

Chị bắt đầu bằng bức ảnh thật nhiều nụ cười của các bé – Bức ảnh phóng to triển lãm tại ngày hội hoa hướng dương còn giữ lại. “Những đứa trẻ cười đùa thật hồn nhiên, chúng ta có thể thấy các bé hôm nay, nhưng ngày mai có thể có những bé trong số này sẽ không còn nữa, bởi căn bệnh ung thư…”, cầu thủ lắng nghe, xúc cảm. Tiền đạo Công Vinh hỏi :” Sẽ có bao nhiêu bé đến được? Có Hồng Quân không?”. Cầu thủ Bảo Khanh: “các bé bệnh ra sao? Có bao nhiêu bé đang bệnh thế này?…”, nghe xong câu trả lời của chị Bảo Khanh cứ tần ngần mãi. Huấn luyện viên Calisto cứ lập đi lập lại: “Các bé cần những gì? Chúng tôi có thể giúp được gì cho các bé”…

5 phút đã thành công em ạ.

————

Các tuyển thủ VN trước buổi giao lưu với bệnh nhi ung thư:

Trông chờ được chia sẻ…

TT – Không chỉ cầu thủ mà cả HLV trưởng Calisto cũng trầm xuống khi nghe kể về số phận của các bệnh nhi ung thư ở Bệnh viện Ung bướu TP.HCM mà họ sẽ gặp gỡ ngày 29-11 tại Trung tâm thể thao Thành Long…

Các tuyển thủ VN chăm chú lắng nghe câu chuyện của phóng viên Tuổi Trẻ về các bệnh nhi ung thư trước buổi tập hôm 27-11 – Ảnh: S.H.

Hình ảnh những em nhỏ với mái đầu trọc vẫn tươi cười trước cái chết không biết đổ ập xuống đầu mình bất cứ lúc nào mà chúng tôi cho họ xem trước buổi tập chiều 27-11 đã làm nhiều tuyển thủ xúc động…

Những Minh Phương, Tài Em, Bảo Khanh, Công Vinh và Việt Thắng lắng nghe câu chuyện về những em nhỏ bị ung thư muốn được chơi bóng và giao lưu với mình đầy chăm chú. Vốn có con nhỏ nên tiền vệ đội trưởng Minh Phương hỏi khá nhiều về các em bé trong bức ảnh lớn mà chúng tôi mang theo, rằng “Các em có đủ sức khỏe để có thể vận động với bóng được không?”, hay “Các em bị ung thư từ trong bụng mẹ hay lớn lên rồi mới bị?”, “Tại sao lại như thế?”…

Công Vinh hỏi “Quân có trong hình này không?” sau khi anh đọc bài viết “Mơ được quả bóng lăn dưới chân” trên Tuổi Trẻ có nói về cầu thủ nhí từng khoác áo U-13 TP.HCM Trần Hoàng Quân không thể tiếp tục chơi bóng vì bị ung thư. Tiền đạo số một của đội tuyển VN quan tâm đến Quân và có tình cảm đặc biệt không chỉ vì nỗi buồn không thể tiếp tục chơi bóng của cậu bé này, mà còn vì Quân rất ngưỡng mộ Công Vinh. Tiền vệ Bảo Khanh thậm chí đã cố nán lại khi buổi tập bắt đầu để hỏi thêm về số phận của các em.

Cả HLV Calisto cũng không giấu được sự xúc động mạnh mẽ khi chúng tôi mở tấm hình lớn có các bệnh nhi ung thư cho ông xem để nói về buổi giao lưu sắp tới. Ông hỏi nhiều về số phận và cuộc sống của các em và hỏi chúng tôi muốn đội tuyển giúp gì cho các em không, nhất là trong buổi gặp gỡ sắp tới. Thậm chí cuối buổi tập ông còn hỏi thêm Bệnh viện Ung bướu TP.HCM có xa không, vì có vẻ ông muốn đến tận nơi để chứng kiến số phận của những đứa trẻ không may mắn.

Tiền vệ Bảo Khanh tâm sự: “Chúng tôi hi vọng có thể tiếp thêm cho các em niềm vui sống trong buổi giao lưu. Đây là dịp chúng tôi góp một tay vào xã hội chăm lo cho các em về vật chất lẫn tinh thần. Các em dù bị bệnh nan y mà vẫn lạc quan và cố gắng sống. Những câu chuyện của các em giúp chúng tôi thấy cần phải cố gắng hơn nữa trong cuộc đời và sự nghiệp”.

Hậu vệ Quang Thanh thì tỏ ra trầm ngâm. Anh tâm sự có ba người bạn thân đang bị ung thư nên hiểu cảm giác đau đớn của những người mắc bệnh nan y. Quang Thanh nói: “Đây là dịp tốt để chúng tôi có thể san sẻ với các em. Anh em cầu thủ chúng tôi định góp mỗi người 500.000-1 triệu đồng để tặng các em trong buổi giao lưu, như góp phần giúp các em tiếp tục cuộc sống. Buổi giao lưu sắp tới chắc chắn sẽ đem lại cho chúng tôi những cảm giác đặc biệt, ít ra thì mỗi người sẽ thấy mình sống sao cho có ý nghĩa hơn”.

Tuyển thủ VN ai nấy cũng hướng tới buổi giao lưu với tinh thần chia sẻ và đầy nhân ái.

Nhiều tấm lòng với bệnh nhi ung thư

Buổi giao lưu giữa các tuyển thủ VN với bệnh nhi ung thư sẽ diễn ra lúc 15g ngày 29-11 tại Trung tâm thể thao Thành Long. Lãnh đạo VFF cho biết sẽ tặng một tivi 21 inch cho Bệnh viện Ung bướu TP.HCM trong ngày hôm đó để giúp các bệnh nhi ung thư có thêm điều kiện giải trí. Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ cho biết sẽ cố gắng thu xếp công việc để tham dự buổi giao lưu này.

Ông chủ của Trung tâm thể thao Thành Long (bầu Hưng) cho biết sẽ mời các bệnh nhi ung thư một bữa cơm sau buổi giao lưu. Còn trọng tài Bùi Như Đức nói sẽ làm gấp trang phục của đội tuyển VN để tặng các em mặc trong ngày giao lưu. t>

Với cá nhân Công Vinh, anh tâm sự: “Nếu Quân yếu quá không thể đến được, tôi sẽ cố gắng đến tận nhà thăm Quân và trao em áo thi đấu của tôi cùng số tiền nhỏ nhằm giúp em tìm thêm niềm vui sống”.

NGUYÊN KHÔI (Tuổi Trẻ 28/11/2008)

 

Nhật ký tình nguyện viên

Lang thang vao blog Gà con…

Phòng 5 của tui

333

magnify

Nợ cái entry này bây giờ mới viết, mấy bữa nay bận rộn wá

Zậy là Gà không làm trưởng phòng 5 nữa, Gà gắn bó với phòng 5 cũng nửa năm ròi. Iu phòng 5 nhất, và Gà chắc rằng phòng 5 cũng iu Gà . Phòng 5 bây giờ cũng lạ wá, nhìu pé mới, đã zậy còn trẻ hoá nữa. Mới đây mà nhanh thật, Thảo Ny, pé út của phòng mới vào lúc vừa sinh nay đã được hơn 8 tháng ròi,Vũ đã đi xa hơn 5 tháng ròi, đang tính tháng lương đầu Gà mua wà cho ba mẹ Vũ mà chưa làm được. Hải và Thuận chỉ còn vài tháng thôi là giỗ đầu ròi.Phòng 5 mấy pé ra đi nhìu nhưng xuất viện cũng khá đông, mừng ghê,lâu ròi ko gặp nhà thiết kế Xuân Thơ, pé Khánh Duy, Kim Tiền, Hồng Thương, zậy là nên mừng cho mấy pé này.

Bây giờ Gà thân nhất zới Tiến Đạt và Mỹ Duyên, Từ khi tham gia chương trình là Gà thân zới Tiến Đạt ròi, hum bữa nghe Đạt tái phát mà lo lắng wá, ba mẹ có mình Đạt, bao nhiu tình thương dành cho pé, Đạt bệnh mà nhà lại nghèo nữa, nên mỗi khi có mạnh thường quân mình thường giới thiệu Đạt, hum sinh nhật tháng 11, Đạt háo hức lắm, nghe Mẹ Đạt kể trong nước mắt, “hồi nào giờ nó có sinh nhật đâu, chỉ thôi nôi là xong tới giờ, ba mẹ Đạt chỉ nhớ ngày âm thôi” Gà phải dò ra ngày dương cho pé.Mấy bữa nay thấy Đạt ổn cũng mừng

Còn Mỹ Duyên lúc này xuống ghê, cứ hay bị thiếu máu, lo wá đi. Hum bữa dẫn mấy nhóc đi siêu thị, lúc tính tiền, cô thu ngân khen pé có nét wá, cặp mắt đẹp,ròi bất chợt nhìn thấy ven truyền máu, tưởng pé bị gãy tay, mình nói pé bị ung thư phải truyền thuốc mà lòng quặn lên. Phòng 5 đi siêu thị hum đó đông lắm, thấy các Mẹ cứ nhìn chăm chú mấy đôi giày, thử tới thử lui ròi cuối cùng bỏ xuống để mua mấy món đồ chơi cho tụi nhỏ khi nó đòi, thương các Mẹ vô cùng.

Phòng 5 mãi là gia đình thứ 2 của mình,iu phòng 5 nhất, cầu mong các pé lun khoẻ mạnh và vui tươi. Hi vọng phòng 5 sẽ có nhìu party và đầm ấm như trước!

————–

Tròn 1 năm
Tròn 1 năm magnify

Vậy là tròn 1 năm Gà tham gia Ước mơ của Thuý ròi. 1 năm trước Gà đi vẽ nón giáng sinh rồi bị rủ rê lên bệnh viện, Gà chọn ngay ngày sinh nhật của mình để tham gia cho dễ nhớ mà. Mỗi đầu chỉ muốn đến với chương trình để xoá đi cái sợ hãi đối với bệnh viện, với hai từ ung thư thôi. Nhưng mà như chị Oanh nói ” Đến với khoa nhi ròi, dễ ở, khó về lắm “. Lúc đầu Gà cũng bỡ ngỡ, sợ tiếp xúc với mọi người lắm, nhưng mà được vào phòng 5, được nhận tình cảm từ phụ huynh và các bé, chính tình cảm đó đã giúp Gà bám trụ lại. Gà từ một nhóc lơ ngơ hông bít làm gì bây giờ lên lão làng, năm ngoái còn được gọi là bé, năm nay toàn bị kêu bằng chị, vậy là Gà con lớn ròi, già mất tiêu ròi.

Hồi đầu Gà nghĩ mình tham gia chương trình là để đối diện với sự thật, giúp đỡ các pé bệnh nhi, nhưng dần dần chính chương trình đã mang lại cho Gà nhiều thứ. Gà có thêm 1 gia đình thứ 2, có thêm nhiều em là Hải, là Vũ, là Mạnh, Kha, pé Duyên , pé Tiến Đạt,…nhiều thật nhiều em, có thêm nhiều anh như anh Tiến, anh Duy…có thêm nhiều chị như chị Oanh, chị Ngà, chị Mun,…có thêm nhiều bạn như Lovewind, Bồ Công Anh, Thanh, Ấn Độ, Hiền, Ngân,… có thêm nhiều ba mẹ.Và đặc biệt có thêm người đặc biệt cho riêng mình nữa. Cảm ơn chương trình rất là nhiều.

Còn một điều mà Gà cảm nhận được là mình thay đổi, lớn hơn lên, cứng cỏi, biết trân trọng những gì mình đang có, và đặc biệt là đảm đang hơn khi làm khâu hậu cần. Bây giờ hi vọng đàn em tiếp bước BCAnh cũng sẽ đảm đang như Gà.

 

MƠ ĐƯỢC QUẢ BÓNG LĂN DƯỚI CHÂN

Tuổi Trẻ thứ Hai, 24/11/2008

TT – Dù phải chống chọi với căn bệnh ung thư, nhưng các bệnh nhi ở Bệnh viện Ung bướu TP.HCM vẫn mơ ước được tung hoành cùng quả bóng…

Các bệnh nhi chơi đùa với bóng ở khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM – Ảnh: TỐ OANH

1. Tại Giải bóng đá thiếu nhi Hội khỏe Phù Đổng U-11 toàn quốc năm 2004, với hattrick ghi được, tiền đạo Trần Hoàng Quân (tuyển TP.HCM) được trao danh hiệu “VĐV tiêu biểu của giải”. Sau đó, Quân cùng đồng đội tiếp tục đoạt HCV giải nhi đồng Cúp truyền hình Bình Dương. Khi ấy Quân đang là học sinh xuất sắc lớp 5.

Năm 2006, một tuần trước ngày thi tuyển vào đội tuyển U-13 TP.HCM, Quân cảm thấy người nóng sốt, lồng ngực đau buốt khi chơi bóng… Kết quả chẩn đoán Quân có một khối u ở trung thất. Phải phẫu thuật. Nghỉ mất bốn tháng để phẫu thuật lần 1 rồi lần 2. Sức khỏe ổn, Quân trở lại sân bóng và tham gia đợt tuyển chọn vào đội tuyển U-13 lần 2. Thật vui khi Quân được chọn vào đội tuyển U-13.

… Nhưng quả bóng chỉ được lăn tiếp dưới chân tiền đạo Quân hai tháng. Bệnh của Quân tái phát. Quân tạm chia tay sân cỏ, bước vào hành trình hóa trị, xạ trị diệt tế bào ung thư và mong một ngày quả bóng lại lăn dưới chân.

Hai năm rồi, nhóm bạn đội tuyển của Quân giờ đã thành U-15. Giải U-15 quốc gia vừa rồi, khi đang truyền thuốc ở bệnh viện, Quân được các bạn thông báo đội tuyển đoạt HCV. Thăm Quân trong ngôi nhà nhỏ ở quận 11, Quân đang say sưa chơi bóng bằng tay và đầu qua trò chơi đá bóng trên màn ảnh. Đĩa trò chơi đá bóng của Quân cả một xấp cao. Quân cho biết trong trò chơi điện tử có cả trăm CLB bóng đá nổi tiếng của thế giới, lập trận đấu mãi cũng không bao giờ hết… nhưng vẫn ghiền được đá bóng thật. Có một mảng tường thật nhiều thành tích, bằng khen, huy chương Quân đạt được chỉ bật lên hai thứ: học sinh xuất sắc và cầu thủ xuất sắc.

Cơ thể không đáp ứng thuốc hóa chất lẫn tia xạ trị nữa, Quân đang được uống thuốc đông y. Quân vẫn nuôi quyết tâm điều trị khỏi bệnh để một ngày thật gần được trở lại sân bóng, luyện tập thành tiền đạo giỏi như Công Vinh và Torres (CLB Liverpool) mà Quân ngưỡng mộ.

Các bệnh nhi chơi đùa với bóng ở khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM – Ảnh: TỐ OANH

2. Chiều cuối tuần, thử đem quả bóng nhựa vào khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Thấy bóng, bọn trẻ reo hò. Cánh cửa hành lang khoa phút chốc biến thành khung thành. “Một, hai, ba sút…” – “Chụp nè!”. “Các bé không được chơi mạnh, sút gần thôi vì đang điều trị bệnh mà”. Tình nguyện viên miệng nhắc, tay dời khoảng cách bóng liên tục. Bọn trẻ liến thoắng: “Tụi em được nghỉ vào thuốc cuối tuần mà, không sao đâu”.

Thủ môn Nguyễn Văn Hoàng Thanh, 8 tuổi, quê ở Cai Lậy, Tiền Giang, tỏ ra có năng khiếu thủ môn với động tác bắt bóng chính xác. Thanh kể: “Hồi ở nhà chưa bị bệnh em mê đá banh lắm. Em với bạn Hải ngày nào cũng chơi giành banh quần lộn dưới đất dơ hèm”. “Vào bệnh viện điều trị mà Thanh cứ đòi mua banh. Tui phải mua đỡ mấy trái banh nhỏ cho nó” – mẹ của Thanh nói. Còn về phần mình, Thanh khẳng định: “Em thích lớn lên được làm thủ môn”.

“Em thích làm cầu thủ nhưng ở bệnh viện không có chỗ đá banh” – Tiến Đạt, 8 tuổi, xoa cái đầu rụng hết tóc do tác dụng phụ của thuốc hóa trị, nói. “Còn tụi em thích được gặp những cầu thủ thực thụ” – một nhóm con trai khác lao nhao.

Chỉ một quả banh nhựa nhưng đem lại thật nhiều nụ cười và niềm vui cho bọn trẻ. Dẫu đang đối diện với bệnh tật, nhưng các nam bệnh nhi vẫn ấp ủ giấc mơ có được quả bóng lăn dưới chân.

TỐ OANH

Và hiệu ứng…

Hãy giúp cầu thủ có cơ hội sẻ chia

TT – Nếu không có gì thay đổi, ngày 29-11, ba ngày trước khi lên đường đi Thái Lan tham gia AFF Suzuki Cup 2008, sẽ có cuộc gặp gỡ thân mật giữa bệnh nhi ung thư mê bóng đá với các tuyển thủ VN…

HLV Calisto là người rất thích những câu chuyện rèn luyện cho trái tim cầu thủ nên đã thật sự thích thú với đề xuất tổ chức cuộc gặp gỡ giữa các tuyển thủ và những bệnh nhi ung thư mê bóng đá. Trong ảnh, sáu năm trước ông luôn thủ một lá cờ VN trong túi áo để đưa ra nhắc nhở cầu thủ – Ảnh: S.H.

Câu chuyện “Mơ được quả bóng lăn dưới chân” viết về những bệnh nhi ung thư mê bóng đá cùng bài viết “Cần những sẻ chia từ trái tim cầu thủ” (Tuổi Trẻ ngày 24-11) đã tìm được sự đồng cảm mạnh mẽ.

Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ cùng tổng thư ký VFF Trần Quốc Tuấn trước khi lên đường đi Trung Quốc họp, đã có cuộc trò chuyện cùng chúng tôi quanh vấn đề “Cần những sẻ chia từ trái tim cầu thủ”.

Ông Hỷ tâm sự: “Chúng tôi là những người làm thể thao nên thú thật những vấn đề về chuyên môn, công tác tổ chức đã chiếm hết đầu óc. Nhiều lúc chúng tôi cũng có nghĩ đến vấn đề phải làm gì cho cầu thủ VN nói chung, chứ không chỉ các tuyển thủ phải hiểu biết hơn về các vấn đề đang diễn ra trong xã hội. Từ cấp quản lý ở CLB cho đến liên đoàn, chúng tôi ý thức điều đó nhưng cũng chỉ dừng lại ở chỗ đôi khi kêu gọi cầu thủ đóng góp tiền bạc giúp đồng bào bị thiên tai, chứ chưa nghĩ đ

 

Nhà hát bệnh viện – suất diễn đặc biệt lần thứ 6

 

nhật kí của bé Huệ trước khi vào phòng mổ…!:)

“mai là ngày 20-11-2008, là ngày mà mình phải mổ lại, em cảm thấy hơi lo nhưng lo lắng đó chỉ là vu vơ, dù lo cho mấy thì cũng vậy nên mình luôn cười vui vẻ để cho cuộc đời này luôn đầy màu sắc.

hôm nay, mình cảm thấy hơi buồn thì phải, không biết vì lý do gì mà thấy sao sao đó, trưa nay mình còn đọc truyện cho bé Ngọc, Hằng, huy nghe nữa, không biết vài hôm nữa ai sẽ đọc truyện cho mấy đứa nghe he.

mấy anh chị đọc truyện cho mấy đứa nghe đi, còn nói truyện với Tài Linh nữa, mấy em nhỏ rất hồn nhiên, chẳng lo lắng gì về căn bệnh của mình, dù Tài Linh không nhìn thấy nhưng em ấy vẫn luôn vui vẻ.

khi căn bệnh em trở lại thì cơn nhức đầu luôn vây lấy em, đúng là buồn thiệt…nhưng không sao, rồi ngày mai sẽ có một điều tốt đẹp đến cho các em…và cả mình nữa…thật bất ngờ thì sao nhỉ…”

nhóc của chị..cám ơn em vì nghị lực và niềm tin em dành cho anh chị…! em ah..chị thích nụ cười của em quá đi mất…hôm nay đến thăm em ở phòng hậu phẫu thuật, dù em đang phải mang bên mình ống dẫn dịch thật to…thì em VẪN CƯỜI…!

ừ…chị sẽ mạnh mẽ hơn…sẽ thôi là một chị TNV mít ướt…cám ơn em về tất cả những gì em dành cho chị…! những tờ giấy nhỏ em đã viết khuyên chị vào mỗi trang nhật kí …..

lúc bé Hằng và bé Ngọc vào thăm..hì..chị thấy mắt em rưng rưng…em ah, bé ngốc xinh xắn nhất nhì phòng 1…cuối cùng thì chị cũng đã hiểu vì sao em hay cười đến thế…thì ra từ lâu phòng 1 đã trở thành gia đình thứ 2 của em rồi đúng ko??…các bé cứ đòi đi thăm em…cứ hỏi thăm chị Huệ mãi…! vì thế hãy luôn đương đầu với tất cả nhé em…

đêm nay…mong cho các nhóc ngủ thật ngoan và an bình…!

[chị na]

( By blog phòng 1)

 

Mãi bên chị nha nhóc!!!

Tối nay xem lại những bài viết về em trên báo. Nhớ em không thể tả. Bạn chị thường chọc tấm ảnh lần đầu tiên chị Oanh chụp cho 2 chị em mình, lần đầu tiên chị kể chuyện cho em nghe đó, nhìn chị giống bà tiên Két trong phim Tiểu Long Nhân. Xấu lắm. Nhưng chị lại thấy tấm ảnh đó thật đẹp. Em biết tại sao không? Đẹp vì nụ cười của em, thật tươi. Chị đã thầm cảm phục em vì trong cơn đau, sốt như vậy mà em vẫn cười.

Những hôm nhớ em, chị lại thấy em trong giấc mơ, không hiểu sao chỉ thấy mỗi một lần em yếu lắm, tựa vào vai chị nghe chị đọc truyện. Chỉ thấy lúc đó thôi em ah. Có lẽ thời khắc ấy đã ở mãi trong kí ức chị.

Trước đây, chị có nghe kể rằng em ngồi trên xe lăn đến thăm chị Thúy. Nhanh thật em ah, mới đó lại đến 1 năm chị Thúy ra đi rồi. Như thường lệ, chị vẫn đưa em theo cùng, đặc biệt là trong ngày trọng đại đó. Và…em đã được chụp ảnh bên cạnh bức thư viết cho ông già Noel năm ngoái. Chỉ có em là sướng nhất thôi, được ông gia Noel trả lời thư. Tối hôm ấy, xem lại đoạn clip lúc chị nói về Thúy, em ngồi sau lưng chị. Nhớ em lắm!!!Chị biết, em đã từng ở sau lưng chị, bây giờ và sau này cũng vẫn vậy, đúng không Hải? Luôn theo sau ủng hộ chị nha em.

Bé Tiến đã mất rồi. Chị nhận được tin ngay sáng 2/11. Chị loay hoay chuẩn bị mọi việc, nghe những lời mẹ Tiến nói mà chị không thể tin vào tai mình nữa. Mất em rồi, giờ lại bé Tiến…chị thật sự đau. Cả 2 đi nhưng chị chẳng hay biết gì cả. Phải chi chị đừng đợi đến kết thúc ngày hội mà gọi trước cho bé Tiến…Muộn màng phải không em?

Lúc này chị thật sự nhớ bé Hải của chị, phải chi có thêm thời gian cho em, phải chi chị còn được thấy em cười….Lại sắp đến giáng sinh rồi, sắp đến ngày mà 1 năm trước, chị gặp em..Mọi việc như đang quay lại, nhưng em đã không còn. Chị biết mình cần phải cứng rắn hơn, nhưng khó quá em ah. Biết là còn nhiều em bé đang đợi chị, nhưng không thể vượt qua rào cản có sự hiện diện của em trong lòng. Chị đang cố gắng. Phải cố gắng thật nhiều em ah.

Hải ơi!!!!!!!!!!Nhớ em lắm!!!!

( By Lovewind)
 

Phần thưởng dành cho các tình nguyện viên “Ước mơ của Thúy”

Sài Gòn một ngày Chủ Nhật nắng đẹp, gần 50 tình nguyện viên chương trình “Ước mơ của Thúy” cùng kéo xuống Thủ Đức tụ tập tại dinh thự nhà cô Dung (blogger CMM)để náo loạn.

Sau một hồi xào xào, nấu nấu, nướng nướng và kết quả là một bữa tiệc hoành tráng đã diễn ra trong tiếng “1,2,3 zôôôôô…” như pháo nổ vang trời. Lý do để có buổi ăn chơi của ngày hôm nay đó là quà tặng chương trình “Ước mơ của Thúy” dành cho các bạn tình nguyện viên trong suốt những ngày qua đã vất vả chuẩn bị cho “2-11, ngày hội vì bệnh nhi ung thư” và đồng thời là để chúc mừng sinh nhật các tình nguyện viên có ngày sinh trong tháng 11 này. Đây mới chỉ là tập 1 mà thôi.

Chuyển sang tập 2, các tình nguyện viên hẹn hò nhau đi hát karaoke tại quán Babi trên đường Nơ Trang Long. Ca sĩ Mèo Mun đã xuất sắc giành giật được giải “Cây micro vàng” với 100 điểm đầu tiên cho bài hát “Mưa tình yêu” (hát tặng Gà con). Hix hix… mặc dù giải cao như vậy nhưng ban tổ chức không những không có phần thưởng nào cho Mèo Mun mà còn trấn lột ví tiền của Mun xong mới thả cho về trước .

Alô alô…kính thưa các đồng chí, đồng chí nào có hình ảnh ăn chơi sa đọa của ngày hum nay xin các đồng chí gửi về gấp cho ban tổ chức chương trình. Xin cảm ơn các đồng chí và hẹn gặp lại vào một dịp ăn chơi sa đọa tiếp theo (đề nghị các đồng chí cho một tràng pháo tay )

 

Chúc mừng sinh nhật các bé tháng 11

“Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday, happy birthday. Happy birthday to you!!!”. Trong căn phòng sinh hoạt nhỏ và chật chội ấy vang lên tiếng hát chúc mừng sinh nhật rộn ràng. Tất cả các bé bệnh nhi, tình nguyện viên và các mạnh thường quân cùng xum họp và quây quần ở đây để chúc mừng sinh nhật các bé có ngày sinh trong tháng 11.

Tháng 11 và cũng là lần thứ 11 chương trình “Ước mơ của Thúy” tổ chức chúc mừng sinh nhật cho các bé bệnh nhi tại Bệnh viện Ung Bướu có ngày sinh trong tháng. Từng ngọn nến được các em tự tay thắp lên và cầu nguyện cho tuổi mới của mình.

Em đang ước nguyện điều gì vậy hả Nam? Căn bệnh quái ác đã di căn và khiến đôi mắt em chỉ còn nhìn thấy một màu đen u tối. Sức khỏe của em đang ngày càng giảm sút, gương mặt như trầm buồn hơn, em ít nói, ít cười hơn. Phải chăng em đang cầu mong có phép màu thần tiên ban cho em được khỏe mạnh để em được trở về nhà với ba mẹ, với các anh em trai của em???

Còn em, K’nam và Trinh, sự đau đớn của bệnh tật đã khiến em không thể chờ đợi đến ngày thắp lên ngọn nến tuổi mới cho mình. Mọi người xót xa vì ngày vui thiếu vắng các em.

Không gian ấm cúng và hạnh phúc ngập tràn tiếng cười. Xin cảm ơn những tấm lòng của các mạnh thường quân đã luôn hướng về các em và cùng đến chung vui. Cảm ơn các bạn tình nguyện viên luôn nhiệt tình vì các em.

Happy birthday to you

Happy birthday to you

Happy birthday to some friends

Happy birthday to you

SNV33925 by you.

SNV33968 by you.

Bé Nam đang rất hạnh phúc khi được thắp lên ngọn nến mừng tuổi mới

SNV33962 by you.

SNV33958 by you.

SNV33926 by you.

SNV33969 by you.

SNV33981 by you.

SNV33996 by you.

MỸ DUYÊN ĐANG RẤT MỆT VÌ EM ĐANG THIẾU MÁU MÀ BV CŨNG ĐANG THIẾU MÁU

SNV34000 by you.

bloggers THANH MI & LY mang đến cho các Bé thật nhiều quà.