Archive for Tháng Năm, 2009

Entry for May 30, 2009

Thứ Bảy, 30/05/2009, 21:56 (GMT+7)

Chương trình “Ước mơ của Thúy”

Úm ba la… biến ước mơ thành sự thật!

TT – Với trái tim yêu thương, chương trình “Ước mơ của Thúy” đã dành nhiều bất ngờ cho các bệnh nhi ung thư ở TP.HCM và Hà Nội dịp tết thiếu nhi 1-6 năm nay.

Chú hề Si Đô với các bệnh nhi trong chương trình Nhà hát bệnh viện lần 9 – Nụ cười tặng bé tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM – Ảnh: MINH ĐỨC

“Con thích làm hoàng tử; còn con thích là công chúa…” – các bệnh nhi ở Bệnh viện Ung bướu TP.HCM bảo thế. Thế là chiều 27-5, ước mơ ấy đã thành sự thật với gần 160 bệnh nhi nơi đây khi trở thành những cô công chúa, chàng hoàng tử đáng yêu với những chiếc vương miện do chính các bé tô vẽ chiều 27-5.

“Lâu đài” trẻ thơ ở bệnh viện

Một lâu đài cổ tích chào đón các bé: cổng hội trường đã được thầy Tô Mai Lĩnh “úm ba la” thành cổng lâu đài lộng lẫy, hội trường thành một khu vườn cổ tích. Trong khu vườn ấy, chàng hoàng tử MC Đình Toàn hóm hỉnh mang theo những chiếc đũa thần nhấp nháy đèn tặng các công chúa, hoàng tử nhí. Công ty biểu diễn nghệ thuật Thái Dương đem đến vở diễn hấp dẫn về nàng công chúa Rapunzel có mái tóc dài óng ả tuyệt đẹp.

Các bé còn lên sân khấu làm người mẫu trong các bộ trang phục công chúa, hoàng tử bằng giấy do hai chị Hồng và Vân – hai tình nguyện viên – thiết kế. Có những người mẫu nhí bước theo điệu nhạc khi trên tay vẫn còn kim tiêm giữ ven. Cả lâu đài vỗ tay không ngừng. Nhiều người mẫu không có tóc do tác dụng phụ của hóa chất, hai nhà thiết kế đã sáng tạo những bộ tóc giả bằng len gắn liền với chiếc mũ xinh xắn.

“Bác sĩ ơi, cho con hẹn mai bơm tủy nha. Hôm nay con mắc làm người mẫu biểu diễn thời trang” – bác sĩ Thanh Thủy, trưởng khoa nhi Bệnh viện Ung bướu, cay xè mắt khi nói về những người mẫu nhí của mình.

Bệnh nhi Bệnh viện Nhi trung ương (Hà Nội) vừa xem kịch vừa truyền dịch -Ảnh: T.T.D.

Con muốn xem nữa…

Ở Hà Nội, hội trường Bệnh viện Nhi trung ương sáng 30-5 gần 500 khán giả bệnh nhi có mặt khi ra mắt nhà hát bệnh viện “Nụ cười tặng bé”; trên đầu là những chiếc mũ đủ hình các loài vật thật xinh do các bạn tình nguyện làm suốt hai tuần qua. Rồi bóng bay, sữa, bánh kẹo… tràn ngập khán phòng dù khán giả có bé còn đem theo bình truyền dịch, kim tiêm giữ ven, những vết băng phẫu thuật. Nụ cười trẻ thơ vang giòn với vở kịch Thợ săn sa bẫy do các diễn viên Nhà hát Tuổi Trẻ biểu diễn.

Tại đây, chúng tôi gặp lại Lê Văn Đức, một bé mắc ung thư máu tưởng chừng phải bỏ cuộc vì quá yếu và vì gia đình cạn kiệt tiền bạc lo cho con. Nhưng nhóm Chắp Cánh Ước Mơ đã tìm được người hiến máu (chương trình “Ước mơ của Thúy” hỗ trợ tài chính). Mẹ Đức chảy nước mắt báo tin vui: bé Đức đã đỡ bệnh, tăng 3kg và sẽ về quê Bắc Giang học tiếp lớp 3. Còn hôm nay Đức đang hát, vẫy bóng bay, hoa hướng dương suốt buổi…

“Có thể tăng suất diễn một tháng/suất thay vì hai tháng/suất như dự tính ban đầu” – ông Trương Nhuận, phó giám đốc Nhà hát Tuổi Trẻ, xúc động đề nghị.

…1.700 phần quà tết thiếu nhi do nhóm Chắp Cánh Ước Mơ vận động được trao cho các bệnh nhi. Hôm nay, 31-5, những món quà tết thiếu nhi từ chương trình “Ước mơ của Thúy” và nhóm Chắp Cánh Ước Mơ tiếp tục tìm đến với các bệnh nhi tại Bệnh viện K (Hà Nội).

* Sáng 30-5, nhóm Chắp Cánh Ước Mơ (thực hiện “Ước mơ của Thúy” tại Hà Nội) đã bàn giao công trình khu vui chơi thiếu nhi cho Bệnh viện Nhi trung ương. Công trình trị giá gần 65 triệu đồng, do Công ty GHD và Trường Quốc tế VN tài trợ, các tình nguyện viên vẽ trang trí.

* Tại TP.HCM, ĐVTN Công ty Điện lực TP.HCM cũng bắt tay tu bổ công trình “Vườn chơi của bé” ở Bệnh viện Ung bướu với kinh phí gần 15 triệu đồng. Dịp này, Công ty Abbott cũng tặng 100 hộp sữa chuyên biệt ung thư Abbott Prosure trị giá hơn 26 triệu đồng cho các bệnh nhi từ 10 tuổi trở lên ở TP.HCM và Hà Nội.

Từ màn hình, chong chóng bước ra…

Các bệnh nhi điều trị tại Bệnh viện Truyền máu – huyết học xem bộ phim Bỗng dưng muốn khóc trên tivi rất mê anh chàng Hiền bán chong chóng do diễn viên Hiếu Hiền đóng.

“Mình sẽ đến với các bé”, diễn viên Hiếu Hiền xúc động bảo thế khi nghe tin này, nhưng “Suỵt! Đừng tiết lộ trước với các bé”. Và chiều 30-5, bên cạnh các tiết mục biểu diễn thật vui của Nhà hát kịch TP, anh chàng chong chóng bất ngờ xuất hiện với một ôm chong chóng đủ màu sắc, trao từng chiếc cho từng bệnh nhi và trò chuyện cùng các bé (ảnh).

Ảnh: MINH ĐỨC

T.OANH – X.NGUYÊN – L.ANH

 

Xem clip thế giới thần tiên trong bệnh viện

Mọi người có thể clik vào đường link này xem clip Thế giới thần tiên tại bệnh viện Ung bướu diễn ra vào chiều 27-5.

TÌNH HÌNH ĐỢT TRAO QUÀ TẾT THIẾU NHI 1-6

Hôm nay 30-5, chương trình “Ước mơ của Thúy” đã hoàn thành xong chương trình Ra mắt nhà hát bệnh viện ở BV Nhi TW và chương trình biểu diễn, giao lưu, tặng quà tại bệnh viện Truyền máu huyết học TP.HCM. Diễn viên Hiếu Hiền đã xuất hiện như kế hoạch và trao cho các bé những chiếc chong chóng chở đầy mơ ước.
Sáng 31-5, báo Tuổi Trẻ và nhóm Chắp cánh ước mơ sẽ trao quà tết thiếu nhi 1-6 cho các bé điều trị tại BV K (Hà Nội).
Và chiều 1-6 sẽ trao quà cho các bé ở BV Chấn thương chỉnh hình.

 

LẠC VÀO XỨ THẦN TIÊN

- Con thích là nhân vật nào trong truyện cổ tích nè?

- Dạ con thích làm hoàng tử.

- Còn con thích làm công chúa.

- Hông phải đâu, nó là phù thủy ah chị..

…..

Các nhóc chăm chú vừa tô tô vẽ vẽ chiếc vương niệm, vừa tưởng tượng mình sẽ được hóa thân thành những nhân vật cổ tích. Và….hôm nay, nhóc được là những cô công chúa xinh xắn, những chàng hoàng tử đáng yêu, nhóc được đội những chiếc vương niệm do chính mình tô vẽ. Lần đầu tiên nhóc được đặt chân vào lâu đài cổ tích, thế giới thần tiên đã vào bệnh viện.

Nhà hát bệnh viện lần 9 đặc biệt hơn những lần trước. Cổng hội trường biến thành cổng lâu đài, hội trường bỗng biến thành một khu vườn cổ tích. Trong khu vườn có chàng hoàng tử Đình Toàn mang theo những chiếc đũa thần tặng các công chúa, hoàng tử.

Bất ngờ hơn, nhóc được đặt chân lên sân khấu, nhóc được làm người mẫu. Đội người mẫu nhí bệnh viện Ung Bướu xúng xính trong những bộ trang phục bằng giấy biễu diễn hệt như các cô người mẫu trên ti vi. Chỉ mới tập trước 2 ngày, tập làm duyên, tập đi, tập đứng sao cho đẹp, nhóc cố gắng lắm đó. “Bác sĩ cho con hẹn mai bơm tủy nha, hôm nay con mắc làm người mẫu biểu diễn thời trang”. Nhóc đáng yêu chưa?

Nhóc thích biễu diễn thời trang lắm nhưng nhóc không có tóc. Cô Hồng và cô Vân đã giúp nhóc có những bộ tóc gỉa xinh xắn, nhóc tự tin hẳn lên.

Vở diễn hôm nay mới lạ hơn với các nhóc, vở”Nàng công chúa tóc dài” với mái tóc dài óng ả, tuyệt đẹp. Nhóc chăm chú theo dõi, mồm chữ O, miệng chữ A theo các nhân vật trong vở diễn.

Nhóc được tặng quà, một bộ ly chén xinh xắn để ăn cơm. Nhóc hứa sẽ ăn cơm nhiều hơn cho mau hết bệnh. Nhóc và mẹ hối hả về cho cho kịp chuyến xe.” Con được về phép từ hôm qua, nhưng con thích xem nhà hát bệnh viện nên ở lại đó”.

Đêm nay nhóc ngủ ngon và mơ thấy mình “lạc vào xứ thần tiên.”

….

Cảm ơn các nhà tài trợ, các mạnh thường quân và tình nguyện viên Ước Mơ Của Thúy đã giúp thực hiện thành công chương trình. Một ngày được sống trong thế giới thần tiên sẽ là kỉ niệm đẹp nhất với các bé trong những ngày tháng sống ở bệnh viện.

 

Thư của bé Nga

Con tên: Đỗ Thị Nga, phòng 6, bệnh viện Ung bướu

Bệnh: Bạch cầu Limpo cấp (2006 đến nay)

Học sinh lớp 3/2 trường tiểu học Châu Pa B, huyện Châu Thành tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

Ngày 1/5/2009

Không được đến trường học như bao bạn bè cùng trang lứa, những ngày vào hóa chất, máu, tiểu cầu, chích kháng sinh… buồn lắm. Cho đến một ngày chị Thúy đi bằng nạn đến từng giường bệnh, từng phòng trao cho chúng em từng món quà. Đêm trung thu 2007, chương trình “Ước mơ của Thúy” được thành lập, chị tặng những sợi dây ngôi sao may mắn cho chúng em và những lời động viên ghi trên tấm thiệp nhỏ cho ba mẹ. Đáp lại tấm lòng của chị, bệnh nhi năm ấy tặng chị những quả bóng màu. Đêm đó thật vui phải không chị ơi?

Khi em biết chị ra đi, em đã khóc. Khóc thật nhiều hi vọng được đến bên chị trước ngày chị về lòng đất. Nếu ngày đó em không bị thiếu máu thì em đã được đến bên chị. Chị ơi! sao chị đi nhanh thế? Đến hôm nay em chưa có dịp đến thăm chị. Có lần nghe mấy anh chị bảo mộ chị ở Củ Chi. Mẹ nói chừng nào em khỏe sẽ đưa em đi mà cho đến giờ chưa có dịp đi đó.

Từ ngày ấy, chương trình của mình vui lắm chị à. Có thêm nhiều nhà hát bệnh viện, đi chơi dã ngoại, giao lưu cầu thủ, triển lãm tranh ở công viên Lam Sơn… Bây giờ không còn nhìn thấy chị đến từng giường bệnh thăm chúng em nữa. Giờ đây cô Oanh (phóng viên báo Tuổi Trẻ) và các anh chị tình nguyện viên đã bỏ thời gian đến bên chúng em, giúp chúng em quên đi nỗi đau bệnh tật và nỗi đau mất chị. Em thích nhất năm 2007,2008,2009 không còn buồn như năm 2006 – năm đầu tiên em bước vào bệnh viện. Không được vui chơi sau những giờ truyền thuốc đau.

Ở quê cha mẹ lo làm ăn, thu nhập tạm đủ lo cho các con và các cháu qua ngày. Sinh nhật là gì em nào có biết. 2 năm nay em được thắp lên ngọn nến sinh nhật mừng tuổi mới, em vui lắm. Món quà đầu tiên em nhận được là con gấu bông, vui lắm chị à. Điều ước của em mong được thăm mộ chị, được khỏi bệnh, về quê đi học và sau này trở thành bác sĩ chữa bệnh cho dân nghèo.

Cô Oanh ơi! con muốn được đi thăm chị Thúy.

Cuối cùng con các ơn cô Oanh và các anh chị đã mang đến niềm vui cho các em ở khoa nhi.

————–

Em à!

Ngày 1-6 cận kề chị nhận được bức thư này. Đây là một trong rất ít em bé được gặp em, còn lưu giữ được nhiều ký ức về em thành lời văn xúc động.

Tốc độ các bé ra đi nhanh quá em à.

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Trung thu 2007, các bé bệnh nhi đã tặng Thúy những quả bóng màu.

 

LỊCH HOẠT ĐỘNG ‘NGÀY VUI CỦA BÉ” 1-6

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

(Các bé và tình nguyện viên tô màu vương niệm chuẩn bị cho ngày hội 27-5 tại BV Ung bướu)

Mọi người thân mến!

Sau mấy tuần ráp nối, “dụ dỗ”, vận động… khâu tổ chức đợt hoạt động mừng ngày Quốc tế thiếu nhi 1-6 dành cho gần 400 bé bệnh nhi thuộc 6 bệnh viện trong Nam, ngoài Bắc đã tạm ổn.

Lịch hoạt động như sau:

Tại TP.HCM:

- 14h – 17 h thứ tư 27-5-2009: Tổ chức ngày hội vương quốc thần tiên cho 160 bé tại hội trường A khu C và khoa Nhi bệnh viện Ung bướu. Chương trình gồm: Chúc tết thiếu nhi của lãnh đạo bệnh viện; biểu diễn thời trang công chúa, hoàng tử của người mẫu bệnh nhi; xem vở kịch rối Nàng công chúa tóc dài của Nhà hát bệnh viện lần 9; tặng quà, suất ăn 1-6. Các mạnh thường quân cty thực phẩm CP, bé Nguyệt Hằng, diễn đàn Tinh tế, cty Katwest, cty Abbott, Anh ngữ Ila. Thực hiện: nhóm tình nguyện viên phụ trách bệnh viện Ung bướu (nhóm Những Ước mơ xanh). Với sự góp mặt của MC Đình Toàn.

- 14 h – 17h thứ bảy 30-5-2009: Tổ chức chương trình Ngày vui của bé tại phòng họp tầng 4 và khoa Huyết học trẻ em bệnh viện Truyền máu huyết học. Chương trình gồm: chúc tết thiếu nhi, xem các tiết mục thiếu nhi vui nhộn của Nhà hát kịch TP; giao lưu với diễn viên Hiếu Hiền – anh chàng Hiều bán chong chóng dễ thương trong bộ phim Bổng dưng muốn khóc; tặng quà, chong chóng cho 60 bé. Thực hiện: nhóm tình nguyện viên phụ trách bệnh viện Truyền máu huyết học (nhóm Những ước mơ xanh)

- 10h – 11h thứ hai 1-6-2009: Thăm và tặng quà cho các bé đang điều trị tại bệnh viện Chấn thương chỉnh hình. Phụ trách: Xuân Nguyên.

Tại Hà Nội:

- 9h – 11h thứ bảy 30-5-2009: Ra mắt Nhà hát – bệnh viện phục vụ các bé bệnh nhi tại bệnh viện Nhi Trung ương Hà Nội và tặng quà 1-6 cho các bé. Suất diễn đầu tiên vở Thợ săn sa bẫy được thực hiện bởi Nhà hát tuổi trẻ. Tài trợ quà gồm: ngân hàng Vietinbank, Hanoi milk, bạn đọc báo Tuổi Trẻ đóng góp quỹ Ước mơ của Thúy”… Thực hiện: nhóm tình nguyện Chắp cánh ước mơ.

- 9h – 11h chủ nhật 31-5-2009: Tổ chức chương trình Hoa hướng dương mừng ngày Quốc tế thiếu nhi cho 50 bé đang điều trị tại bệnh viện K. Tài trợ quà: cầu thủ Công Vinh, bạn đọc báo Tuổi Trẻ đóng góp quỹ Ước mơ của Thúy, công ty Abbott. Thực hiện: nhóm tình nguyện Chắp cánh ước mơ

- 15h ngày 31-5-2009: Thăm và tặng quà cho các bé đang điều trị tại bệnh viện Truyền máu huyết học trung ương. Phụ trách: Tố Oanh

Tổng kinh phí đợt hoạt động 1-6 khoảng 150 triệu đồng, trong đó vận động đóng góp khoảng 120 triệu, phần còn lại trích từ quỹ Ước mơ của Thúy.

Trong dịp này, tại TP.HCM cũng tu bổ công trình “Vườn chơi của bé” tại bệnh viện ung bướu do ĐVTN công ty Điện lực TP chi nhánh Gia Định thực hiện với kinh phí 17.000.000 đồng. Chiều 22/5, hơn 60 bức tranh đẹp của các bé đã được triển lãm trên tường phòng bệnh tại bệnh viện Ung bướu, kế đến là 30 bức sẽ được triển lãm tại hành lang khoa Huyết học trẻ em BV Truyền máu huyết học.

Tại Hà Nội, nhóm tình nguyện Chắp cánh ước mơ cũng tiến hành bàn giao hai công trình vui chơi cho bệnh viện Nhi trung ương để phục vụ nhu cầu giải trí tinh thần cho các bé.

Quá nhiều hoạt động luôn phải không? Cố gắng ở bệnh viện nào cũng thật nhiều tiếng cười trẻ thơ và của các tình nguyện viên.

Thân mời các bạn cùng tham gia nhé.

CHƯƠNG TRÌNH “ƯỚC MƠ CỦA THÚY”

 

Nhật ký tình nguyện viên

VIẾT TIẾP CÁI NẮM TAY (blogger Gà funny)

Vậy là cái nắm tay đó là cái nắm tay cuối rồi!

Từ nay sẽ không còn cái nắm tay xiết chặt, cái ôm nghẹt thở, cái ghì mạnh, cái giọng điệu già trước tuổi nữa!

Sẽ không còn…

- Chị Gà đi ăn cơm gà xối mỡ hen

- Chị Gà đi ăn mì gõ hen

- Chị Gà đi siêu thị chơi điện tử đi

- Chị Gà mua áo siêu nhân đỏ cho em

- Ê, hotboy, anh là chàng trai nóng bỏng hả?

- Chị Thanh, chị đâu có bị ung thư đâu mà đội tóc giả zậy?

- Chị Vy bánh mì đi đâu zậy?

- Ê bánh mì, xúc xích đâu, chị Nguyên đâu?

- Bánh mì mua cho em cái cánh gà nướng nha!

- Chị Gà mua cánh gà nướng cay quá à!

Nhưng sẽ còn mãi, nụ cười tươi rói, hàm răng sún, cái đầu tròn, nước da ngăm, mọi hình ảnh về em, một cậu nhóc tinh nghịch!

Và sẽ còn…

Em nhớ chị Gà, chị Vy, chị Nguyên, chị Anh, chị Minh, mấy anh chị và cô Oanh lắm!

Tạm biệt em nha! Có lẻ như zậy là bình yên cho em nhất!

Hải và em không còn cách bờ sông Hậu, không còn cách đường chân trời, ở nơi đó Thúy sẽ che chở cho em, anh Hải, anh Vũ, Thuận sẽ chơi với em…Thật vui nha nhóc!!!Ở nơi này mấy anh chị sẽ luôn nhớ em lắm! Tiến Đạt ơi!

 

Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan!

Một câu chuyện rất xúc động ở Trung Quốc. Gửi mọi người cùng xem nhé.

Khóc Cho Em Xa Diễm!

null

Lần đầu tiên trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quyên góp giúp đỡ.

Hàng Tỷ người trên thế giờ đã rơi lệ với Em ! Xa Diêm ! Em bé 8 tuổi, thông minh, ngoan hiên nhưng đầy bất hạnh !….
“Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan!” – Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.

null

“Con đã từng đi qua cuộc đời này! Và con rất ngoan!”
Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: “Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!”. Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.

“Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị”

Xa Diễm không biết ai là cha đẻ của mình, em chỉ có “cha” là người thu nhận em về nuôi nấng.

Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), “cha” Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt “20 tháng 10, 12 giờ đêm”.

Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng báo giờ có cô nào chịu lấy cha nữa. Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa khóc vừa ngáp ngáp thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy bùn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: “Thôi thì tao ăn gì, mày ăn nấy!”.

Xa Sĩ Hữu đặt tên cho đứa bé là Xa Diễm, vì bé sinh ra vào mùa thu, đúng mùa thu hoạch mùa màng hoa trái đủ đầy. Đàn ông một mình làm bố, không có sữa mẹ, cũng không có tiền mua sữa bột, đành bón con những thìa cháo hoa. Vì thế, Xa Diễm từ nhỏ đã còi cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng là một đứa trẻ vô cùng ngoan và hiểu biết. Xuân đi xuân lại, Xa Diễm như bông hoa nhỏ trên dây Khổ Đằng, lớn khôn dần, vô cùng thông minh và ngoan ngoãn.

Hàng xóm đều nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nuôi, bao giờ trí óc cũng khôn ngoan thông minh hơn người. Và mọi người đều yêu Xa Diễm. Dù em từ nhỏ đã hay bệnh tật liên miên, nhưng trong sự nâng niu xót thương của cha, em cũng lớn lên dần.

Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo. Em biết thân phận mình không được như những đứa trẻ con nhà người khác, trẻ con hàng xóm có bố có mẹ, nhà mình chỉ có cha. Gia đình nhỏ này do hai bố con lụi hụi chống đỡ xây đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, không để cha lo lắng thêm chút nào, hoặc giận em một lần nào.

Vào học lớp Một, Xa Diễm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em hát cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu bé ngoan hay hoa điểm tốt em đều dán lên vách tường. Đôi khi em bướng bỉnh ra những đề bài khó để bắt cha phải giải được… Mỗi lúc nhìn thấy cha cười, em đều vui sướng.

Dù con không có mẹ, nhưng con có thể sống vui vẻ cùng cha, đó là hạnh phúc!

************************************************** *****************
Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Không còn cách nào khác, Xa Sĩ Hữu mang con đi tiêm ở bệnh xá địa phương, nhưng không ngờ, một vết mũi tiêm bé tí xíu cũng chảy máu mãi không ngừng. Trên đùi Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều “Vết châm kim đỏ”. Bác sĩ nói, “Mau lên bệnh viện khám ngay!”, đến được bệnh viện Thành Đô, đúng lúc bệnh viện đang đông người cấp cứu, Xa Diễm không lấy được số thứ tự xếp hàng khám. Xa Diễm ngồi một mình ngoài ghế dài, tay bịt mũi, hai đường máu chảy thành hàng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nhà, cha em cảm thấy ngại ngùng, chỉ biết lấy cái bô đựng nước tiểu để hứng máu, chỉ mười phút, cái bô đã lưng nửa.

Bác sĩ phát hiện ra, vội cuống quýt ôm Xa Diễm đi khám. Sau khi kiểm tra, bác sĩ ngay lập tức viết đơn Thông báo khẩn cấp bệnh tình của em. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp – acute leucimia).

Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.
Vay khắp bạn bè họ hàng, chạy đông chạy tây tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 nghìn tệ cần có sao xa vời. Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

Nhìn gương mặt gầy gò xơ xác và đôi mắt u uất của cha, Xa Diễm có một cảm giác đau xót. Một lần, Xa Diễm kéo tay cha lại, chưa nói nhưng nước mắt đã trào ra: “Cha ơi, con muốn được chết…”

Đôi mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nhìn con gái: “Con mới 8 tuổi thôi, vì sao con lại muốn chết?”

“Con chỉ là đứa bé bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh này không chữa được, cha cho con ra viện đi…”

Ngày 18/5, bệnh nhân tám tuổi Xa Diễm thay mặt người cha mù chữ, tự ký rành rọt tên vào trong cuốn bệnh án của chính mình: “Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm”.

************************************************** ******************

Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự:

“Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: “Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh”.

Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra.

Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ “Thành Đô buổi chiều”, thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo “Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự” được đăng, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn Trung Quốc cũng cảm động, có một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái. Sau khi tuyên bố kết thúc quyên góp, vẫn còn nhiều khoản tiền chuyển về tài khoản quyên góp. Các bác sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực và tài năng chuyên môn để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả hàng triệu người đều hy vọng thành công.
Trên internet, nhiều lời nhắn gửi: “Xa Diễm, cô bé yêu quý của tôi, tôi hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, tôi cầu chúc cho em quay lại trường học, tôi mong mỏi em bình an lớn lên, tôi khao khát tôi sẽ được vui sướng tiễn em về nhà chồng…”

Ngày 21/6, Xa Diễm, cô bé đã từ bỏ trị liệu quay về nhà chờ thần Chết, đã lại được đưa về Thành Đô, vào bệnh viện Nhi. Tiền có rồi, sinh mệnh mỏng manh có hy vọng và có lý do để tiếp tục được sống.

************************************************** *****************

Xa Diễm chịu đựng đợt hoá trị khó chịu.


Nhập viện lần thứ hai sau khi có tiền quyên góp, trong bộ quần áo mới cuối cùng

Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn. Sự kiên cường cửa đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hoá trị, đường ruột và dạ dầy sẽ phản ứng kích liệt, thời gian đầu mới hoá trị, mỗi lần Xa Diệm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến “ho” một tiếng cũng không. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em “không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám”.

Từ khi ra đời cho tới lúc chết, em không có được một chút xíu tình yêu của mẹ. Khi bác sĩ Từ Minh đề nghị: “Xa Diễm, làm con gái bác đi!” mắt em sáng rực lên, rồi nước mắt tuôn xuống xối xả. Ngày hôm sau, khi bác sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: “Mẹ!”. Bác sĩ lặng đi một chút, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ngào đáp lại: “Con gái, ngoan lắm!”

Tất cả mọi người đều chờ đợi một phép lạ, tất cả đều hy vọng giây phút Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ thành phố vào bệnh viện thăm em, trên mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm làm mạng Internet xa lạ trở nên đầy ắp ánh sáng.

Hai tháng hoá trị, Xa Diễm qua được chín cửa “Quỷ môn quan”, sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hoá… lần nào cũng “hung hoá cát”. Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và Trung Quốc chuẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng căn bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hoá chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm càng kém.

Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: “Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?”

“Bởi vì họ đều có lòng tốt!”

“Dì ơi, con cũng làm người tốt.”

“Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương.”

Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm: “Dì ơi, đây là di chúc của con…”

Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang “Di chúc”. Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Mở đầu là “Dì Truyền Diễm”, kết thúc là “Tạm biệt dì Truyền Diễm”. Suốt cả bức thư, chữ “Dì Truyền Diễm” xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều “nhờ vả dì làm hộ” khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên “cảm ơn” và “tạm biệt” với cả thế giới.

“Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn…”

Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.

Con đã từng được sống, con rất ngoan

Ngày 22/8, vì đường tiêu hoá xuất huyết, dường như suốt một tháng trời Xa Diễm không được ăn mà chỉ sống bằng dịch truyền. Và lần đầu tiên em “ăn vụng”, em bẻ một mẩu nhỏ mì ăn liền khô bỏ vào mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghiêm trọng, bác sĩ y tá khẩn cấp truyền máu, truyền dịch cho em…

Nhìn Xa Diễm đau bụng lăn lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

Không ai chấp nhận sự thật. Phóng viên Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt bé xíu lạnh dần đi của cô bé, khóc không thành tiếng, gương mặt sẽ không bao giờ gọi cô là Dì nữa, cũng sẽ không bao giờ cười nữa
Mạng Tứ Xuyên online, mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet toàn nước mắt. “Đau lòng đến không thể thở được” sau đầu đề topic đó là hàng vạn lời nhắn cảm xúc của các công dân mạng TQ. Hoa viếng, điếu văn, một người đàn ông trung niên khẽ nói: “Con, con vốn là một thiên sứ nhỏ trên trời, con đã dang đôi cánh, thôi con cứ ngoan ngoãn bay đi…”


Sau khi Xa Diễm mất, ông bố cũng không giữ lại đồng quyên góp nào

Ngày 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nhà tang lễ ở ngoại thành phía Đông của thành phố Thành Đô chật ních những người dân Thành Đô đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều là những “người cha, người mẹ” của Xa Diễm mà Xa Diễm chưa có dịp gặp mặt. Để đứa bé mới sinh ra đời đã bị vứt bỏ, đã mắc bệnh máu trắng, đã từ bỏ chữa trị, đã chết… không còn cô đơn nữa. Rất nhiều “Cha-mẹ” đội mưa tiễn theo sau chiếc quan tài bé nhỏ.

Bức ảnh chụp bia mộ của Xa Diễm: Một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: ” Con đã từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)”. Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: “Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ.”

Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân Nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: “Xa Diễm, hay yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: “Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan”.

Theo: thugian360

 

NHẬT KÝ TÌNH NGUYỆN VIÊN

TẠM BIỆT EM! BÌNH YÊN NHA EM!!!

Tiến Đạt! Em là em bé thứ mấy ra đi từ khi chị là tình nguyện viên nhỉ? Chị chẳng thể nhớ nổi, nhưng em rất đặc biệt…

Giáng sinh năm đó, năm 2007, em rụt rè đưa cho chị một tấm thiệp, dặn đi dặn lại chị phải gởi cho ông già Noel giùm em. Em đang rất vui vì được xuất viện. Tạm biệt em, chị vui lây vì em đã khỏi bệnh.

Vậy mà…vài tháng sau, chị lại gặp em ở bệnh viện. Mẹ em khóc…Bệnh của em lại tái phát, ung thư đã di căn…Chị nghẹn lời, thật sự chị không mong gặp lại em trong hoàn cảnh thế này..

Rồi…Em không còn lên bệnh viện nữa, em yếu lắm rồi. 30/4, chị và mọi người xuống nhà thăm em. Vừa thấy em chị không cầm lòng nổi. Khuôn mặt em đã bị biến dạng. Đôi mắt em không nhắm được nữa. Giọng em yếu ớt gọi “ chị Nguyên” làm chị không cầm được nước mắt. Em nằm nhìn mọi người, chốc chốc lại chảy nước mắt. Em còn khao khát được sống lắm. Em sợ: “mặt em bị sưng ghê vậy chắc hông ai thương em nữa” . Không đâu em ah, mọi người luôn thương em, lúc này lại càng thương em hơn.

“Chị Nguyên ơi cứu em!!!”. Đó là lần cuối cùng, lần cuối chị được nghe tiếng em. Em đau…Rồi em đi, mọi người chẳng hay biết gì…Ba em ngày nào cũng ngồi bên mộ em, mẹ em cứ khóc suốt…”Em ơi! Sao đi quá vội”????

Tạm biệt em!!! Nhóc!!!

(Blogger Lovewind)

 

Bài dự thi

Cuộc thi Sáng tác văn học “Ước mơ của tôi” do Hội nhà văn và Nhà Thiếu nhi TP.HCM tổ chức đã có kết quả. Trong đó có bài dự thi của:

- HỌ TÊN: TRƯƠNG NGỌC MỸ. TUỔI: 15 tuổi

- ĐANG ĐIỀU TRỊ TẠI BỆNH VIỆN TRUYỀN MÁU HUYẾT HỌC, ĐƯỜNG PHẠM VIẾT CHÁNH QUẬN 1, LẦU 3 KHOA NHI, PHÒNG 16

- ĐỊA CHỈ LIÊN LẠC: SỐ NHÀ 444, TỔ 35, ẤP PHÚ HÒA 1, XÃ BÌNH HÒA, HUYỆN CHÂU THÀNH TỈNH AN GIANG.

- SỐ ĐIỆN THOẠI LIEN LẠC: 01262919073.

“ƯỚC MƠ CỦA EM”

Nắng sớm hôm nay không gắt, không chói chang như mọi ngày. Ông mặt trời rọi qua những vòm lá xanh, nhìn những chú chim lượn quanh từ cành này sang cành khác. Trông chúng tự do hòa nhập cùng thiên nhiên để hít thở bầu không khí trong lành mà tạo hóa đã ban tặng cho muôn loài, cho những con bệnh như chúng tôi.

Giờ ngồi đây cũng chiếc đá này, công viên này mà nghĩ lại thời gian trôi qua nhanh thật. Đã hơn một năm rồi, tôi mới trở lại công viên ngồi tắm nắng sáng, nhưng năm năm nay hoàn toàn khác với những ngày dường như là mới hôm qua của tôi vậy, một năm trước tôi cùng chị mình tắm nắng sáng ở đây lúc đó tôi chỉ là đứa chỉ đi theo chị gái chơi. Còn bây giờ thì tôi là đứa được chị gái đưa đi tắm nắng vì bác sĩ có dặn rằng tắm nắng sáng rất tốt cho da sẽ tạo được hồng cầu, giúp cho sức khỏe của tôi. Tôi đang mang trong người căn nan y, ung thư máu. Cái ánh nắng nhẹ nhàng ấm áp đang len lỏi qua làn da tôi ngồi giữa bauù trời trong xanh tôi hạnh phúc khi thấy nhiều điều kỳ diệu chung quanh. Ông mặt trời thức dậy choc him hát ca cây xanh tươi mát trong tôi như có một sức mạnh từ ánh dương rọi vào người ấm áp và bình dị sự thiêng liêng đó giúp tôi có thêm nguồn động lực sống tốt, sống khỏe hơn, nghĩ lại mà đã hơn một năm rồi, một năm trôi qua nhanh thật. Với tôi có biết bao nỗi buồn đau sót và bi ai. Nhớ những ngày đầu nhập viện tôi không cầm được nước mắt. Vì thương ba mẹ thương chị hai lúc đó tôi không hề biết mình bị ung thư máu ba mẹ cả nhà ai cũng giấu tôi. Nhưng tôi đã lớn và biết mình bị bệnh không nhẹ. Trên gương mặt phúc hậu của ba tôi ngày xưa giờ mang nặng một nỗi sầu muộn phiền lo lắng, ưu tư… Nhìn những giọt nước mắt của mẹ tôi cố giấu sau khi khóc tôi vẫn nhận biết được. Lòng tự hỏi “ Mình đã mắc bệnh gì” mà ba mẹ phải bỏ hết công việc nhà lên Sài Gòn nuôi tôi. Mọi người biết không? Tôi bỏ bệnh viện ở An Giang quê mình để theo xe chuyển lên Nhi Đồng Sài Gòn, nhìn thấy được sự lo lắng và nỗi niềm của ba mẹ tôi chỉ biết cố gắng…. tôi được đưa đi xét nghiệm lại từ đầu chụp hình, lấy máu, chọc tủy..v..v… vừa sợ,vừa đau tôi đã khóc nhưng khi nhìn thấy ba tôi nuốt nước mắt vào lòng để nói những lời động viên an ủi tôi dù biết ba tôi đau lắm và thương mẹ tôi đã khóc vì tôi. Mình phải làm gì? Tôi đành nén lại những đau đớn, lo sợ mà bước tiếp bởi con đau một chứ mẹ đau mười “ máu chảy ruột mềm”. Biến đau thương thành sức mạnh tôi không khóc và an ủi ba mẹ như an ủi chính mình ( con và ba mẹ chờ kết quả tốt) con không sợ và sẽ sớm được về nhà, được đi học….

Lúc đó trong đầu tôi chỉ mong những điều tốt đẹp sẽ đến. Tôi ngồi mà nhớ trường nhớ lớp quá bạn bè thân thương hơn một tuần nay mình đã không đi học. Vừa chờ đợi kết quả khi nằm trên gường bệnh vừa nghĩ số bài vở ở nhà một tuần nay, tôi không thể nhắm mắt ngủ, ba mẹ là người thương tôi nhất đã hiểu ý nghĩa đó của tôi mà cố nén nỗi buồn để khuyên bảo cho tôi được yên lòng. “ hết bệnh rồi mình sẽ về học lại con à” Tôi nhớ như in ngày Nhi Đồng ra kết quả bệnh tình của tôi, ba tôi như chết đứng nhưng vẫn bình tỉnh để còn giúp tôi vượt qua một chặng đường dài. Ngày đó tôi thấy mẹ khóc nhiều lắm tuy không khóc trước mặt tôi nhưng tôi biết mình sẽ phải chuyển viện. Những điều tốt đẹp nhất không đến tôi đã có bệnh thật ước mơ được về nhà đi học lại chắc không còn. Lúc đó tôi như quên đi trên người tôi nào là đây nước biển dây máu và quên đi thể xác tôi mệt mỏi đau âm ĩ. Tôi quên hết những đau đớn tôi mang đẻ cho ba mẹ được an lòng. Bớt xót xa cùng tôi bước tiếp trên con đường mà tôi biết là rất xa để về lại mái trường của mình, để về lại mái nhà đầy ấp tình thương và đầy ấp những tiếng cười giòn tan của chị và em mình. Thế là cùng ngày hôm đó tôi cùng ba mẹ mình được chuyển từ Nhi Đồng sang huyết học để tập trung điều trị căn bệnh ung thư máu của tôi và chính vì qua huyết học tôi mới biết mình bị ung thư bởi những giường bệnh nằm gần đó.

Tôi sợ và bắt đầu nghĩ chuyện bi quan tôi khóc nhiều vì tôi nghĩ đến con đường tương lai đang rộng mở của tôi đang vụt bay mất sau khi nhận kết quả ung thư. Tôi có người chị học rất giỏi từ lâu tôi đã cố gắng chạy theo thành tích của chị mình, tôi cũng muốn được giống như chị ngồi học lớp chuyên trường chuyên. Nói thật ở gần chị tôi bao năm tôi học cũng tệ cũng thuộc vào lớp học sinh khá giỏi, nhưng nằm đây bệnh viện truyền máu – huyết học tôi thấy mình hụt hẳn nhìn mọi người xung quanh gường
ai ai cũng không có tóc, vẻ mặt xanh xao đến trắng bệch rồi vả lả làm quen nhau có người đã điều trị gần một năm thậm chí có người đã nói:“ Tôi nuôi con tôi đã hơn một năm mấy nay rồi.” Nghe vậy tôi càng buồn hơn vì tôi biết tất cả những người nằm đây điều có chung một thứ bệnh như tôi việc trở lại lớp học của tôi không còn nữa, nghĩ đến đấy tôi chợt òa lên khóc. Thầy cô thương tôi lắm tôi có năng khiếu vẽ tranh mà tương lai tôi sẽ là một nhà kiến trúc, hay thiết kế thời trang. Mơ ước của tôi đó làm gì đây giờ phải bỏ học để điều trị cả một năm dài… Tôi càng nghĩ càng khóc lớn hơn buồn và gần như vào ngõ cụt. Nước mắt tôi rơi bao nhiêu thì cũng lúc đó mẹ tôi cũng khóc bấy nhiêu. Tôi biết mẹ đau lòng lắm khi không thể chịu đau thay tôi, tôi biết mẹ thương chị em tôi nhiều lắm chắc giờ này đây tôi khóc mẹ như đứt từng đoạn ruột đau hơn tôi gấp ba lần… Tôi đã kịp suy nghĩ và từ từ thích nghi với bệnh viện, ba mẹ luôn ở cạnh bên tôi để chia sẽ cùng tôi dìu dắt tôi như cái ngày đầu tiên dìu dắt tôi đến trường. Giờ đây tôi đã mười lăm tuổi, nhưng sao thấy mình còn bé lắm trong mắt của ba mẹ. Thương cho ba mẹ đã vì con mà khổ cả đời người giờ đây lại dắt con đi tiếp quảng đường bệnh tật cùng con vượt qua mọi khó khăn. Có những đêm tôi không ngủ được trong cái vắng lặng của phòng bệnh, cái màn đêm im lìm. Tôi nằm đó nhìn ba ngủ thật say sau sự mệt mỏi cả ngày chăm sóc cho mình. Tôi thương ba tôi quá và sao thấy tội nghiệp mình, tôi lại rớt những giọt nước mắt. Có ai biết đâu tôi không ngủ được vì tôi đau lưng và đau bụng, thuốc mà bác sĩ đưa vào người tôi đó là loại độc tố là hóa chất khiến cho người tôi nóng lắm nóng đến môi miệng lưỡi tôi điều bị lỡ loét làm tôi ăn uống không được. Tôi biết đói và đói thật nhưng không nuốt gì vào miệng được, bởi đụng đến nó đau đớn làm sao. Thà đói chết chứ ăn vào cũng bị đau chết. Khổ sở với cái sống không được mà chết cũng không được tôi nghĩ vậy mà đã bỏ mặt hết đợt đánh thuốc đầu tiên tôi chỉ còn lại 28 kg. Không ăn không nói chuyện với ai mà chỉ khóc. Ba mẹ tôi khổ tâm lắm, tôi méo máo vừa nói sắp bi oan: “ cho con về đi bệnh này trị không hết đâu”, “ở đây cũng chết hà,” “ con muốn được về nhà”. Tôi nhớ rõ tôi khóc mẹ khóc, tôi không ăn mẹ cũng không ăn. Bên cạnh tôi còn có chị hai ngày nào cũng điện thoại an ủi động viên tôi hết. ngày nào tôi nhận tin nhắn của chị “ Hai thương Mỹ nhiều lắm, hai chị em ta sẽ luôn có nhau. Cố gắng cùng nhau đi hết quãng đời này.” Tôi biết mọi người thương tôi nên bản thân tooi cố gắng rất nhiều. Tôi đã cùng nó giật lộn giữa sự sống và cái chết. Mỗi khi về thăm nhà tôi mong sao mình được hết bệnh để không còn trở lại cái bệnh viện đánh thuốc nữa. Mỗi khi về thăm nhà tôi thấy rất hạnh phúc trong cái tình thương đầy ắp tiếng cười ngày xưa. Được ngồi ăn cơm giữa cái tình thâm thiêng liêng ấy lòng tôi lại rạo rực chờ một điều kỳ diệu vào ngày mai. Khoa học tiếng bộ sẽ nhanh chóng trị dứt căn bệnh ung thư để mỗi ngày như mọi ngày tôi được ăn cơm cùng gia đình được hưởng cái hạnh phúc vốn dĩ tôi có được chgứ không còn là mơ ước mà cả một năm nay luôn văng vẳng đi theo tôi. Sẽ được từ biệt cái bệnh viện truyền máu, mạnh giỏi hết bệnh trở lại mái trường đi học cùng các bạn mình như ngày trước. Đáng lẽ năm nay tôi đã học lớp 9 và cũng chuẩn bị tốt nghiệp chuyển cấp lên lớp 10.

Tôi muốn được đi học dù học trễ hơn các bạn mình. Học thật giỏi để ba mẹ vui lòng. Nhưng không biết tôi có thể biến ước mơ của mình thành sự thật hay không. Tôi vẫn phải cố gắng. Uớc mơ tôi có nhiều lắm nhưng không chỉ riêng tôi đâu, phòng bệnh tôi ai cũng nghĩ vậy, ai cũng muốn được hết bệnh được đi học về mái nhà nhỏ của mình. Bởi chỉ có gia đình có ba mẹ là không làm mình đau. Chỉ có ở nhà là tôi thấy mình được bình yên, không còn bị đánh thuốc, bị lấy tủy nữa. Giống như giờ này được ngồi ở công viên tắm nắng cùng chị hai. Hiện nay tôi được về thăm nhà một tuần lễ nữa. Tôi sẽ trở lại bệnh viện để tiếp tục đánh thuốc, giờ đây tôi hầu như đã quen và không đau nữa vì tôi đã quá đau. Tôi đã qua bao lần bơm hóa chất vào người đã chịu đựng và đã cố gắng. Tôi biết gia đình đang mong chờ ở sự cố gắng của tôi. Tôi không được phép ngã xuống và không cho phép mình bỏ cuộc. tôi nhất định phải cố gắng sẽ đứng lên cùng người thân tôi đi hết quãng đường này. Tôi sẽ chiến thắng định mệnh, sẽ là người hạnh phúc sống vui vẻ để chờ đợi …. Chờ đợi những điều kỳ diệu.

ƯỚC MƠ CỦA TÔI

Tôi đang đứng giữa trời êm.

Bỗng dưng ngã khụy, tay mềm chân run

Hồn tôi bay giữa không trung

Lững lơ đi mãi xem chừng vô phương

Tôi như cánh bướm lạc đường

Vào vùng mơ ước quay cuồng reo vui

Căn bệnh quái ác ngủ vùi

Đớn đau cũng lặng, mắt rơi lệ mừng

Tay đưa sách vở trên lưng

Bạn bè quấn quýt, cô thương thầy chiều

Mẹ cha vui thấy con yêu

Học hành cố gắng mọi điều chăm lo

Nhưng rồi … khi tỉnh giấc mơ

Cái đau quặn thắt đang chờ con đây

Cơn nhức nhối, nỗi đọa đày

Xô con quỷ xuống, lệ cay mắt già

Mẹ ơi ! con đã hiểu ra

Chỉ con khoẻ mạnh mẹ cha mới mừng

Ơn trên thượng đế giúp dùm

Cho con hết bệnh vui cùng người thân

NIỀM TIN VÀ HY VỌNG

Nếu cho tôi cuộc sống.

Hãy cho tôi hi vọng.

Nếu cho tôi tuổi đời.

Hãy cho tôi niềm tin.

Hy vọng là nắng ấm.

Để hoa cúc thêm vàng.

Để ruộng đầy lúa chin.

Để mùa gặt rộn rang.

Hy vọng là sắc thắm.

Như chiếc lá trên cành.

Trải qua bao giông bão.

Vẫn níu giữ màu xanh.

Niềm tin là ánh sáng.

Là tia chiếu vầng trăng.

Đánh thức đêm mê ngủ.

Cho trống hội về làng.

Niềm tin là tất cả.

Xua đuổi mọi tối tăm.

Trong lòng người thất chí.

Vững bước trước thăng trầm.

Niềm tin và hy vọng.

Nắng ấm cùng sắc màu.

Cho người còn chút vị.

Ngọt bùi trong đắng cay.

 

100 khung tranh, 200 hoa hướng dương đang cần người làm các bạn ui

Chuẩn bị cho đợt hoạt động ngày Quốc tế thiếu nhi 1-6, chương trình “Ước mơ của Thúy” cần làm 100 khung tranh để triển lãm tranh cho các bé tại hai bệnh viện Ung bướu và Truyền máu huyết học TP.HCM.

Cạnh đó, TP.HCM cũng sẽ làm 200 hoa hướng dương gửi tặng cho hoạt động ở bệnh viện K và Nhi Trung ương tại Hà Nội (làm xong là chuyển giao công nghệ cho TNV ở Hà Nội luôn)

Buổi làm khung tranh và hoa tập trung từ 8h – 16h ngày chủ nhật 17-5-2009, tại hội trường tầng 4 báo Tuổi Trẻ, số 60A Hoàng Văn Thụ, P9, Q. Phú Nhuận, TP.HCM.

Các tình nguyện viên phụ trách:

- Làm hoa: Trâm (Gà con) – 090890700

- Làm khung tranh: Trân – 0902345449, Thuyên – 0913898868

Thân mời các bạn tình nguyện cùng tham gia giúp một tay nhé.

Cảm ơn mọi người nhiều nhiều.

Chương trình “Ước mơ của Thúy”.