Chuyến đi đầu năm.

Mùng 6 tết chúng tôi đón chuyến xe đi Vạn Ninh – huyện cuối cùng nằm ở phía Bắc tỉnh Khánh Hòa. Anh Châu – phụ huynh của bệnh nhi Minh Nam nhận được tin tình nguyện viên chương trình “Ước mơ của Thúy” đến thăm gia đình nên lật đật ra ngoài đường quốc lộ để đón.

“Họa sĩ nhí” Dương Minh Nam – cái tên ấy rất quen thuộc với nhiều tình nguyện viên. Nam đã ra đi vào một ngày cuối tháng 3-2009 sau hơn hai năm chiến đấu với căn bệnh ung thư. Bước chân vào căn nhà nhỏ và có phần lụp xụp đủ khiến cho chúng tôi hiểu những khó khăn mà ba mẹ của em đang vượt qua. Ruộng vườn, trâu bò đã bán hết để lo chữa trị cho em. Cùng lúc đó, người em kế của Minh Nam cũng bị bệnh khiến cho kinh tế gia đình thêm phần nao núng. Người anh trai của Nam năm nay mới 13 tuổi nhưng đã biết lên rừng làm rẫy. Những ngày nghỉ tết này em tranh thủ mang theo cơm đi làm rẫy cả ngày. Còn cha mẹ của em cũng quần quật làm đủ nghề để nuôi ba đứa con được ăn học tử tế.

Bên phía trái căn nhà, một bàn thờ nhỏ để di ảnh của em và tất cả những món đồ chơi em được tặng khi còn ở bệnh viện Ung bướu. Mọi thứ đều được cha mẹ em trân trọng giữ gìn. Nụ cười hiền lành của em như đang nhìn chúng tôi. Thắp nén nhang cho em và thì thầm khấn: “ Nam ơi! Chị đến thăm em đây”. 11 giờ trưa, cha của em đưa chúng tôi lên thăm mộ em. Nhìn dáng đứa em út của Nam – thằng Lộc – mới 4 tuổi thắp nhang cho anh trai của mình mà thấy tội. Ba em mở chiếc điện thoại nhỏ có ghi âm lại giọng hát của em. Giọng hát của em líu lo và liến thoắng khiến chúng tôi cứ ngỡ em vẫn còn đây, rất gần. Những giọt nước mắt trào ra và thổn thức khi nhớ tới em. Mây trắng vẫn bay ngang qua ngọn núi nơi em đang nằm yên nghỉ.

Nam đã yên bình ở một thế giới khác. Cuộc sống của cha mẹ em vẫn tiếp tục với nỗi lo toan miếng cơm manh áo cho các con. Hãy phù hộ cho gia đình, Nam nhé!

oOo

Ngày mùng 7 tết chúng tôi lại tiếp tục đón xe đi Ninh Hòa (Khánh Hòa). Ở đó có bé Tiến, bệnh nhi của phòng 1. Tiến bị ung thư xương đã di căn khắp cơ thể. Chân của em đã bị tháo khớp háng từ hai năm trước. Nhưng căn bệnh quái ác vẫn tiếp tục hoành hành và di căn vào thận, bây giờ lại tiếp tục tấn công lên tay và đầu của em. Khối u trên đầu của em đã to và cao bằng cả gang tay.

Kể từ khi phát hiện bệnh năm 2006, ba của Tiến đã nghỉ làm để lo chăm sóc con. Kinh tế trong gia đình phụ thuộc vào nồi cháo dinh dưỡng của mẹ Tiến bán cho bà con trong khu vực. Từ nhỏ đến lớn Tiến luôn là học sinh giỏi của trường tiểu học Ninh Sim và trường THCS Hiến Thành. Sau những ngày truyền thuốc trở về nhà là Tiến vội cắp sách đến trường học để theo kịp bài vở với bạn bè.

Trong căn nhà nhỏ vẫn còn nguyên vôi vữa, tất cả tiền bạc đều đổ dồn cho việc chữa trị bệnh cho Tiến. Mấy hôm nay Tiến yếu đi rất nhiều, chỉ uống được chút sữa nhưng rồi cũng ói hết. Chúng tôi đến thăm em khiến em vui và đòi ra ăn cơm cùng cả nhà. Từ ngày em bị bệnh nên mẹ của em ăn chay niệm Phật và siêng năng đi chùa để cầu mong cho em được mạnh khỏe.

Chia tay em và gia đình, mẹ em ôm chúng tôi và khóc: “Tiến yếu quá cô ơi, ba mẹ Tiến cũng không biết làm sao nữa”.

Những chuyến đi mang theo những cảm xúc rất riêng. Chúng tôi im lặng và theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Nhưng có lẽ chúng tôi và rất nhiều người đều mong ước sao căn bệnh ung thư biến mất khỏi thế giới này để cho các em thơ được tung tăng đến trường.

IMG_3584.jpg

Ngôi nhà của gia đình Minh Nam.

IMG_3633.jpg
IMG_3635.jpg
Thắp nhang cho Nam.


Picture 080.jpg

Giấy khen học sinh giỏi của Tiến.

Picture 086.jpg

Dù mệt nhưng em vẫn đòi dậy để ăn cơm với bố mẹ và các chị TNV.

(blog mèo mun)

————————————————————————-

NƯỚC MẮT NGƯỜI LÍNH GIÀ

Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Mùng 4 tết, một nhóm khác khởi hành từ TP.HCM trực chỉ hướng miền Tây. Trong đoàn có 2 thành viên đặc biệt: Maria – cô tình nguyện viên người Mỹ nói tiếng Việt cực giỏi (Maria đang làm luận văn tiến  sĩ về mối quan hệ giữa bệnh nhân và thân nhân VN, Maria cũng là tình nguyện viên viết tiếp Ước mơ của Thúy hơn 1 năm qua. Người đặc biệt thứ hai là người lính già 81 tuổi – Thiếu tướng, nhà văn Nguyễn Chí Trung.

Tình nguyện viên vẫn gọi người lính già bằng ông trìu mến. Vì ông là ông tinh thần của các bạn và của những đứa trẻ trong bệnh viện. Ông đặc biệt dành tình yêu thương cho hai đứa trẻ: Minh Nam & Thiên Ý. Ông từng lặn lội đến miệt quê thăm nhà của hai bé. Ông sáng tác truyện ngắn lấy hai đứa làm nhân vật chính. Đoạn kết trong truyện của ông hơi buồn, nhân vật chính Minh Nam ra đi. Và Minh Nam ngoài đời cũng ra đi thật. Tết năm ngoái ông đón giao thừa ở nhà Thiên Ý (An Giang), ông cháu tíu tít trò chuyện, biết bao kỷ niệm ông giữ mãi trong lòng. Tết này ông cùng mọi người trở lại thăm Thiên Ý. nhưng Ý không còn đón ông như ngày nào nữa. Bên nấm mộ con xinh xắn màu hồng của Thiên Ý, ông bật khóc như đứa trẻ. Nước mắt người lính già làm rưng rưng nhưng người có mặt. Ông xin phép được ngủ lại trên chiếc giường năm ngoái hai ông cháu đã ngủ trong đêm đón năm mới. Trước đầu nằm của ông là bàn thờ của Thiên Ý với nụ cười đáng yêu.

Host unlimited photos at slide.com for FREE!(Ông ngồi lặng lẽ bên mộ người bạn nhỏ ông từng yêu thương)

Rồi ông cùng mọi người đến thăm bé Vũ ở Tân Châu – An Giang. Vũ mất hồi tháng 6/2008 với căn bệnh ung thư phần phụ da đầu. Ông bồi hồi trước căn nhà sàn nhỏ. Ba mẹ Vũ làm thuê, đến giờ vẫn trả chưa xong món nợ mượn để chữa bệnh cho Vũ. Tiếp đến là tìm đến nhà Nguyễn Hồng Khắn ở Cái Tắc – Hậu Giang. Khắn mất khi chưa kịp xem tranh mình được triển lãm hồi tháng 6/2008. Khắn còn có một người em song sinh tên Khít, mặt mũi giống hệt Khắn. Gặp lại gia đình Khắn ai cũng mừng mừng, tủi tủi. Gia đình Khắn nghèo quá nghèo, bao nhiêu tiền đổ vào lo điều trị cho Khắn hết. Mộ Khắn nằm ở sau nhà, đơn sơ & giản dị. Ông lại rưng rưng khi ba mẹ Khắn đem ra xem những bức ảnh, kể cho ông nghe về câu chuyện của Khắn. Điểm thăm cuối là cảnh sát trưởng Cao Hoàng Hải ở Cần Thơ. Hải ra đi đã hai cái tết nhưng nỗi đau còn in quá sâu trong cha mẹ bé. Nước mắt cứ hòa vào bát cơmđầu năm  khi cùng ôn lại câu chuyện của cảnh sát trưởng.

Cũng như các bé ở Khánh Hòa, 4 bé chúng tôi đến thăm đều được giữ lại 1 cách trân trọng những món đồ chơi, tập vở. Càng nhìn lại càng bồi hồi nhớ các bé ngày nào nô đùa hồn nhiên ở bệnh viện với các anh chị tình nguyện viên.

Trên đường về ông luận chuyện người dưng. Rằng tất cả các thành viên ngồi trên chuyến xe này đều là người dưng với nhau, đều là người dưng với các bé và gia đình các bé, sao lại dành những ngày tết của mình để đi một hành trình khá xa đến với người dưng. Bởi tình cảm chân thành là một thứ rất tuyệt, nó thôi thúc người già, người trẻ đều có thể gác lại mọi thứ để lên đường.

To Oanh Oanh

 

2 Comments

  1. Binh yen …

  2. chưa một lần được tiếp xúc với ý, nhiều nhất vẫn là những bài viết về ý trên anna’s blog, nhưng nhìn thấy ngôi mộ của bé song song với nụ cừơi hồn nhiên của 1 đứa trẻ, thú thật bản thân không khỏi chạnh lòng khi nghĩ cô bé đã mất …

Gửi phản hồi